lầm rầm
Định nghĩa
Động từ:
- Nói nhỏ, không rõ tiếng, thường là tỏ ý bất bình hoặc than thở: "lầm rầm" chỉ hành động nói một mình, nói thầm với giọng nhỏ, khó nghe, thường thể hiện sự không hài lòng, bực bội hoặc lo lắng.
- Phát ra âm thanh đều đều, nhỏ, kéo dài: "lầm rầm" cũng được dùng để miêu tả tiếng động nhỏ, liên tục, như tiếng máy móc hoặc nước chảy.
Tính từ (hiếm dùng):
- Có tính chất nói nhỏ, không rõ: mô tả giọng nói hoặc âm thanh nhỏ, lẫn lộn.
Ví dụ sử dụng
Động từ:
- Ông ấy cứ lầm rầm một mình suốt cả buổi chiều. (Ông ấy nói thầm, không rõ tiếng, tỏ vẻ bực bội hoặc suy nghĩ.)
- Cô ta lầm rầm điều gì đó về công việc khi bước ra khỏi phòng. (Cô ta nói nhỏ, khó nghe, thể hiện sự không hài lòng với công việc.)
- Chiếc máy giặt lầm rầm suốt đêm làm tôi không ngủ được. (Chiếc máy giặt phát ra tiếng động nhỏ, đều đều, kéo dài.)
Tính từ:
- Giọng nói lầm rầm của anh ấy khiến tôi khó hiểu. (Giọng nói nhỏ, không rõ ràng của anh ấy làm tôi khó nghe.)
Các cách sử dụng nâng cao
"lầm rầm trong bụng": nói thầm, không dám nói to, thường là tỏ ý bất bình.
- Anh ta lầm rầm trong bụng khi bị khiển trách. (Anh ta nói thầm, không dám phản đối công khai.)
"lầm rầm khấn vái": đọc kinh hoặc cầu nguyện với giọng nhỏ, đều đều.
- Bà cụ lầm rầm khấn vái trước bàn thờ. (Bà cụ đọc kinh với giọng nhỏ, liên tục.)
Biến thể và từ gần giống
Lầm dầm (động từ): nói nhỏ, không rõ, thường là than thở hoặc bất bình — từ đồng nghĩa với "lầm rầm".
- Anh ta lầm dầm mãi về chuyện cũ. (Anh ta nói thầm, than thở về chuyện đã qua.)
Rầm rì (động từ): nói nhỏ, kéo dài, thường là tâm sự hoặc thì thầm.
- Họ rầm rì với nhau suốt buổi họp. (Họ nói nhỏ, tâm sự với nhau trong suốt buổi họp.)
Từ đồng nghĩa
- Thì thầm: nói rất nhỏ, chỉ đủ cho người đối diện nghe.
- Lẩm bẩm: nói một mình, nhỏ, không rõ, thường là tỏ ý suy nghĩ hoặc không hài lòng.
- Rì rầm: phát ra âm thanh nhỏ, đều đều (thường dùng cho tiếng nước chảy hoặc gió thổi).
Thành ngữ liên quan
- Lầm rầm như ma nói: nói nhỏ, không rõ, gây cảm giác bí ẩn hoặc đáng sợ.
- Ông ấy lầm rầm như ma nói khi đọc bài thơ cổ. (Giọng nói nhỏ, khó nghe, tạo không khí huyền bí.)